|
Một người khách, được biết trước qua lời giới thiệu của anh Lê Văn Diêu, đến gỏ cửa nhà Diệu Liên tại Huế. Em Hoàng Xuân Cảm, sinh năm 1986, quê ở Quảng Trị., là học viên trường Cao Đẳng Kinh Tế Kế Hoạch Đà Nẳng.
Lúc Cảm học xong lớp 12 th́ Mẹ Cảm bị bệnh ung thư Xương, chân teo tóp, bụng trướng to đang ở giai đoạn cuối. Bố em là công nhân về hưu và mất sức lao động. Trước hoàn cảnh gia đ́nh quá khó khăn, Cảm phải nghĩ học v́ gia đ́nh không c̣n tiền để lo cho em, đồng thời Mẹ Cảm rất cần có em bên cạnh. Sau hai năm trông chờ ngày chết để nhẹ đi gánh nặng cho chồng con, Mẹ Cảm vẫn c̣n sống và bệnh t́nh mỗi ngày một tệ hơn. Trước hoàn cảnh đó, Mẹ đă hết lời khuyến khích Cảm phải bỏ Mẹ lại cho Bố mà đi lo chuyện học hành, Mẹ c̣n cho biết nếu Cảm học hành xong th́ dù ở dưới suối vàng Mẹ vẫn mĩm cười măn nguyện.
Nghe lời Mẹ, Cảm đi thi. Khi Cảm nhận được giấy báo tin nhập học, không khí gia đ́nh em trở nên nặng nề, không biết phải quyết định như thế nào cho tương lai của em. Qua lời giới thiệu của Ban Từ Thiện - Tỉnh Hội Phật Giáo tỉnh Quảng Trị, em được chỉ đường để đến găp Diệu Liên tại tư gia ở Huế. Cảm đi tàu hỏa vào Huế, đến nhà Diệu Liên bằng chiếc xe đạp củ mèm. Yên sau em chở theo một cái mồi nhôm nhỏ xíu bằng 3 nắm tay, một ít gia vị từ trong bếp nhà em ở Quăng Trị. Cảm lấy ra một gói tiêu hột và bảo rằng: “Mẹ cháu gửi biếu cô ... “.
Diệu Liên khuyến khích Cảm lo tập trung vào việc học. Để khích lệ tinh thần Diệu Liên đă thay sư cô Phúc Hải tặng Cảm học bổng cho đầu niên học. Trong buổi nói chuyện, Diệu Liên chia sẽ với Cảm nhiều điều để giúp em vững tâm tập trung vào việc học. Cảm cúi đầu, bóp tráng và cố gắng nhịn khóc. Diệu Liên tưởng em bị phát bệnh ǵ liền hỏi: “con có sao không? con đau như thê nào?”. Cảm trả lời: “ con không sao đâu Cô, chưa ai nói với con những lời Cô nói nên con xúc động không cầm được nước mắt mà thôi”
Từ đó, Diệu Liên xem Cảm như một đứa con trai “tinh thần”. Trong những cơn ngặc nghèo của Mẹ, Cảm thường bỏ học, từ Đà Nẵng em chạy về quê, và ghé vào Huế nhờ Diệu Liên giúp đở. Cô và Cháu đèo nhau trên chiếc xe Wave @ củ kỹ của Diệu Liên, chay đến các trung tâm điều trị để Diệu Liên đứng ra xin giúp đở cho Cảm. Cuối cùng th́ mẹ Cảm đă từ biệt cỏi đời. Để Mẹ được vui như lời Mẹ đă nói, Cảm ngoan ngoan và hết ḷng tập trung lo việc học hành. Em vượt qua được nhiều năm học nhờ các xuất học bổng học sinh giỏi của nhà trường cùng sự đóng góp đều đặn của người nhà sư cô Phúc Hải.
Năm ngoái Cảm bị bệnh nặng, em ghé vào tiệm Net cafê và réo gọi: “Cô Diệu Liên ơi, con bị bệnh, con lo qua ... ”. Sau khi “chat” với em để biết rỏ t́nh trạng, Diệu Liên nhờ người chị ruột, đă từng làm việc tại bệnh viên Đà Nẳng, lo bác sĩ cho em. V́ là một thanh niên lể phép, kiên nhẫn và nhiệt t́nh, Cảm đă được ḷng các chị ruột của Diệu Liên, các chị cũng góp chung tiền để lo cho Cảm. Bên cạnh đó Cảm c̣n được cô Diệu Lương, đă quan tâm và săn sàng đóng góp chi phí chửa trị cho em. Bây giờ gia đ́nh của Cảm rộng lớn với t́nh thương của nhiều người mà chưa một lần Cảm được gặp mặt.
Có một chút ǵ trong Cảm làm Diệu Liên khó quên em. Cảm là một thanh niên lực lượng, mang được tính hùng tráng, nhanh nhẹn, nhiệt t́nh của môt người nam. Và cũng trong em, Diệu Liên t́m thấy môt đứa con gái của Mẹ, quấn quít bên Mẹ lo toan việc nhà.
Những lúc Diệu Liên có mặt tại Việt Nam, em thường hay gọi để chia sẽ với Diệu Liên những chuyện vui buồn trong cuộc sống của em để hỏi ư kiến. Những lúc hai Cô Cháu được gặp nhau, lúc nào em cũng khóc và nói: “ Gặp Cô con mừng quá ... “
|