MTNCD logo chinh 2

Những Khó Khăn

Cách Giải Quyết

Ban Điều Hành

Những Thành Quả

Cách Giúp Đỡ

T́nh Người

Trang Tiếng Anh

RELIEF ORGANIZATION

Mổ Mắt

Hệ Thống Nước Sạch

Giếng Nước

Bể Nước Mưa

Lu Nước Mưa

Xây Dựng Cơ Sở

Trạm Xá

Trường Học

Nhà T́nh Thương

Nghĩa Địa Thiếu Nhi

Nhà Điều Dưỡng

Cầu Cống

Thiên Tai

Bảo Ketsana 2009

Trường Huấn Nghệ

Bệnh Hiểm Nghèo

Mổ Tim

Cháy Bỏng

Khẩn Cấp

Tâm Thần

Bệnh Phong

Viện Dưỡng Lăo

Bảo Trợ

Trẻ Em Khuyết Tật

Tăng, Ni Du Học

Tây Tạng

Học Bổng

Cải Thiện Đời Sống

Phát Quà

Phát Thuốc

Lào (Phonsavan Say)

Thành Quả ở Lào

Trường Na Khôi

Trường Khe Mương

Trường Loong Hang

Mương Nước

Phát Quà

Trạm Y Tế

Trường Xúc Xám

Trường Khon Than

Bể Nước Vang Mú

Nepal

Miến Điện

Làng An B́nh

Đạo Tràng Pháp Hoa

Ya Chiêm

Ấn Độ

Cam-Pu-Chia

Cuộc Sống

Phát Quà

Xây Trường Mới

Sửa Trường Củ

Phóng Sanh

Góp Nhặt

Quư vị có thể giúp chương tŕnh từ th́ện “Mắt Thương Nh́n Cuộc Đời” bằng cách gởi sự đóng góp về văn pḥng chúng tôi, giúp đở vào chương tŕnh từ thiện chung hoặc yêu cầu những chương tŕnh mà quư vị mong muốn. Mắt Thương Nh́n Cuộc Đời là tổ chức từ thiện bất vụ lợi ở Canada, với số đăng kư trừ thuế 88930 2006 RR0001, chúng tôi có đủ pháp lư cung cấp giấy khai thuế cuối năm cho quư vị.

 Mọi đóng góp và thắc mắc xin liên lạc về: Eyes of Compassion

 

 

Học Bổng Nghệ An

Học Bổng Quảng Trị

Học Bổng Huế

Học Bổng Quảng Nam

Học Bổng 2009

Học Bổng 2010

Cô giáo Oanh đưa Diệu Liên đ thăm gia đ́nh các em học sinh nghèo

Sau khi viết thư cám ơn sư cô Phúc Hải, Diệu Liên mời Cảm ở lại dùng  cơm trưa

Một người khách, được biết trước qua lời giới thiệu của anh Lê Văn Diêu, đến gỏ cửa nhà Diệu Liên tại Huế. Em Hoàng Xuân Cảm, sinh năm 1986, quê ở Quảng Trị., là học viên trường Cao Đẳng Kinh Tế Kế Hoạch Đà Nẳng.

Lúc Cảm học xong lớp 12 th́ Mẹ Cảm bị bệnh ung thư Xương, chân teo tóp, bụng trướng to đang ở giai đoạn cuối. Bố em là công nhân về hưu và mất sức lao động. Trước hoàn cảnh gia đ́nh quá khó khăn, Cảm phải nghĩ học v́ gia đ́nh không c̣n tiền để lo cho em, đồng thời Mẹ Cảm rất cần có em bên cạnh. Sau hai năm trông chờ ngày chết để nhẹ đi gánh nặng cho chồng con, Mẹ Cảm vẫn c̣n sống và bệnh t́nh mỗi ngày một tệ hơn. Trước hoàn cảnh đó, Mẹ đă hết lời khuyến khích Cảm phải bỏ Mẹ lại cho Bố mà đi lo chuyện học hành, Mẹ c̣n cho biết nếu Cảm học hành xong th́ dù ở dưới suối vàng Mẹ vẫn mĩm cười măn nguyện.

Nghe lời Mẹ, Cảm đi thi. Khi Cảm nhận được giấy báo tin nhập học, không khí gia đ́nh em trở nên nặng nề, không biết phải quyết định như thế nào cho tương lai của em. Qua lời giới thiệu của Ban Từ Thiện - Tỉnh Hội Phật Giáo tỉnh Quảng Trị, em được chỉ đường để đến găp Diệu Liên tại tư gia ở Huế. Cảm đi tàu hỏa vào Huế, đến nhà Diệu Liên bằng chiếc xe đạp củ mèm. Yên sau em chở theo một cái mồi nhôm nhỏ xíu bằng 3 nắm tay, một ít gia vị từ trong bếp nhà em ở Quăng Trị. Cảm lấy ra một gói tiêu hột và bảo rằng: “Mẹ cháu gửi biếu cô ... “.

Diệu Liên khuyến khích Cảm lo tập trung vào việc học. Để khích lệ tinh thần Diệu Liên đă thay sư cô Phúc Hải tặng Cảm học bổng cho đầu niên học. Trong buổi nói chuyện, Diệu Liên chia sẽ với Cảm nhiều điều để giúp em vững tâm tập trung vào việc học. Cảm cúi đầu, bóp tráng và cố gắng nhịn khóc. Diệu Liên tưởng em bị phát bệnh ǵ liền hỏi: “con có sao không? con đau như thê nào?”. Cảm trả lời: “ con không sao đâu Cô, chưa ai nói với con những lời Cô nói nên con xúc động không cầm được nước mắt mà thôi”

Từ đó, Diệu Liên xem Cảm như một đứa con trai “tinh thần”. Trong những cơn ngặc nghèo của Mẹ, Cảm thường bỏ học, từ Đà Nẵng em chạy về quê, và ghé vào Huế nhờ Diệu Liên giúp đở.  Cô và Cháu đèo nhau trên chiếc xe Wave @ củ kỹ của Diệu Liên, chay đến các trung tâm điều trị để Diệu Liên đứng ra xin giúp đở cho Cảm. Cuối cùng th́ mẹ Cảm đă từ biệt cỏi đời. Để Mẹ được vui như lời Mẹ đă nói, Cảm ngoan ngoan và hết ḷng tập trung lo việc học hành. Em vượt qua được nhiều năm học nhờ các xuất học bổng học sinh giỏi của nhà trường cùng sự đóng góp đều đặn của người nhà sư cô Phúc Hải.

Năm ngoái Cảm bị bệnh nặng, em ghé vào tiệm Net cafê và réo gọi: “Cô Diệu Liên ơi, con bị bệnh, con lo qua ... ”. Sau khi “chat” với em để biết rỏ t́nh trạng, Diệu Liên nhờ người chị ruột, đă từng làm việc tại bệnh viên Đà Nẳng, lo bác sĩ cho em. V́ là một thanh niên lể phép, kiên nhẫn và nhiệt t́nh, Cảm đă được ḷng các chị ruột của Diệu Liên, các chị cũng góp chung tiền để lo cho Cảm. Bên cạnh đó Cảm c̣n được cô Diệu Lương, đă quan tâm và săn sàng đóng góp chi phí chửa trị cho em. Bây giờ gia đ́nh của Cảm rộng lớn với t́nh thương của nhiều người mà chưa một lần Cảm được gặp mặt.

Có một chút ǵ trong Cảm làm Diệu Liên khó quên em. Cảm là một thanh niên lực lượng, mang được tính hùng tráng, nhanh nhẹn, nhiệt t́nh của môt người nam. Và cũng trong em, Diệu Liên t́m thấy môt đứa con gái của Mẹ, quấn quít bên Mẹ lo toan việc nhà.

Những lúc Diệu Liên có mặt tại Việt Nam, em thường hay gọi để chia sẽ với Diệu Liên những chuyện vui buồn trong cuộc sống của em để hỏi ư kiến. Những lúc hai Cô Cháu được gặp nhau, lúc nào em cũng khóc và nói: “ Gặp Cô con mừng quá ... “

Hoàng Thị Thủy

Triệu Vân, ngày 10-09-2005
Đơn xin trợ cấp học bỗng

Cháu là Hoàng thị Thủy, sinh ngày 14-08-1987
Gia đ́nh cháu ở lại thôn Vĩnh Ḥa, xă Triệu Vân, huyện Triệu Phong, Quảng Trị

Cháu là chị hai trong một gia đ́nh 7 chị em. Bà nội cháu đă 90 tuổi hay đau ốm. Ba mẹ cháu đau bệnh kinh niên, không nghề nghiệp ǵ ngoài luống khoai và nuôi heo. Thu nhập không bao nhiêu trong khi phải nuôi mẹ già và đàn con ăn học.

Riêng đối với chị em cháu, được đến trường là một hạnh phúc lớn và là niềm mơ ước mà mấy chị em đều khao khát chứ huống ǵ ăn no mặc đủ.

Cháu biết đối với hoàn cảnh gia đ́nh cháu, học hết phổ thông trung học là đă quá sức cha mẹ, đă phải thiếu thốn lắm mới có được bằng phổ thông. Nhưng nhờ sự giúp đỡ của bà con xóm giềng và sự thuyết phục đến như cầu xin của cháu th́ gia đ́nh cháu mới cho cháu đi thi đại học.
 

Nhưng thật đáng buồn là cháu không đậu đại học mà chỉ đậu vào trường Trung học chuyên nghiệp ngành Bảo Tàng. V́ là chị hai nên ba mẹ cháu buộc cháu phải dùng bằng tốt nghiệp để đi kiếm việc làm, đỡ đần ba mẹ nuôi em ăn học.

Có những đêm cháu không sao ngủ được, cháu đă suy nghĩ thật nhiều, thật nhiều. . . Thực ḷng cháu thương bà, ba mẹ và các em nhưng sự ham muốn được đi học, được vươn tới ước mơ là ”“sinh viên” không ngừng trỗi dậy trong trái tim cháu. Đă có những lần cháu khóc v́ không biết nên như thế nào. Cháu biết ḿnh không có điều kiện để thi lại và được học hành đàng hoàng một khi đă quyết định đi làm kiếm tiền giúp gia đ́nh.

Cháu ước muốn được đi học mà không chia bớt phần cơm cực khổ của bà và các em, không hề muốn ba mẹ đau yếu thêm.

V́ vậy cháu mong những tấm ḷng hảo tâm tạo điều kiện cho cháu có cơ hội bước tiếp trên con đường học vấn mà không quá chật vật khó khăn. Cháu cầu mong ước mơ được tiếp tục đến trường là một giấc mơ trọn vẹn.

Dù ǵ cháu vẫn rất hy vọng và cháu xin cám ơn trước những tấm ḷng hảo tâm. Chỉ nằm trong nếp nghĩ thôi cháu cũng có đủ sức mạnh và tự tin để khắc phục những khó khăn trước mắt. Những mong ngày một cố gắng hơn và hoàn thiện ḿnh hơn.

Cháu xin chân thành cám ơn

Hoàng Thị Thủy
Sinh Thái, Thôn Vinh Ḥa, Xă Triệu Vân, Huyện Triệu Phong