 |
 |
|
Quư vị có thể giúp chương tŕnh từ th́ện “Mắt Thương Nh́n Cuộc Đời” bằng cách gởi sự đóng góp về văn pḥng chúng tôi, giúp đở vào chương tŕnh từ thiện chung hoặc yêu cầu những chương tŕnh mà quư vị mong muốn. Mắt Thương Nh́n Cuộc Đời là tổ chức từ thiện bất vụ lợi ở Canada, với số đăng kư trừ thuế 88930 2006 RR0001, chúng tôi có đủ pháp lư cung cấp giấy khai thuế cuối năm cho quư vị.
|
|
 |
|
|
|
 |
|
|
|
 |
 |
|
Cơn băo Xangsane đă tạo duyên lành cho Diệu Liên đến gần với người dân nghèo tỉnh Quảng Nam, đây là lần đầu tiên được về thăm xă Quế Long và xă Quế Thuận, huyện Quế Sơn. Anh Lê văn Diêu, trưởng ban từ thiện xă hội Phật giáo tỉnh Quảng Trị, cùng Diệu Liên đến đây thực hiện chương tŕnh trẻ em khuyết tật.
Anh Diêu đă liên lạc và sắp xếp chương tŕnh cụ thể với một số giáo viên, là những người giới thiệu bà con nghèo và liên hệ với đại diện dân làng tại địa phương, để giúp chúng ta được đến thăm từng gia đ́nh và phát quà tận tay các em bị khuyết tật.
Trong khi chờ đợi, thầy Trần Đ́nh Phúc có tŕnh bày hoàn cảnh của một em học sinh mà Thầy đă dạy cách đây hai năm. Thầy cho biết học sinh nghèo th́ nhiều vô kể, nhưng có những trường hợp, dù em đă rời lớp nhiều năm nhưng h́nh ảnh và hoàn cảnh ấy Thầy không bao giờ quên. Dù chúng ta đang đi thực hiện chương tŕnh trẻ em khuyết tật, Thầy vẫn mong mọi người để một chút thời gian dành cho em học sinh nầy. Biết em quá nghèo, thỉnh thoảng Thầy vẫn giúp em vài chục ngàn, Thầy chỉ biết dạy kèm thêm cho em để em được học giỏi, sau nầy có cơ hội nuôi thân. V́ lời giới thiệu của thầy Phúc, sau khi thăm và phát quà 21 em khuyết tật, chúng tôi đă đến địa điểm hẹn để gặp em Nguyễn văn Toàn.
Chỉ mới 7 giờ chiều, chiếc xe chạy về hướng xă Quế Thuận, huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam. Ngoài trời tối như mực, trời mưa dầm dề và se lạnh thật khó chịu. Bổng nhiên có ba bốn người chạy ra đường chặn xe lại. Sau đó chúng tôi mới biết là điểm hẹn với em Toàn và thầy Phúc có thay đổi, v́ sợ xe chạy quá đường rồi mất đi cơ hội cho em Toàn, nên cả cô chủ nhiệm lớp em đang học, thầy Phúc, và bà con hàng xóm đă đứng đón đường để đưa đoàn vào quán café bên đường, cùng nhau thăm hỏi em Toàn.
Trong nhóm người ngồi chờ tại quán café, Diệu Liên thấy một cậu bé nước da ngâm đen, mắt một mí, đầu cúi xuống, lưng cong tṛn, hai tay sưởi ấm giửa hai đầu gối chân. Trên người em, chiếc áo sơ mi trắng đă ngă vàng với những đốm đen v́ bị cốc và chiếc áo màu xanh lá chuối ngắn tay mong manh. Đây là chiếc áo cho giờ thể dục thể thao, đă được em dùng thay chiếc áo len mùa Đông. Linh tính và kinh nghiệm đă đưa Diệu Liên đến ngồi ngay bên em, Diệu Liên hỏi: “áo len con đâu?”, em trả lời: “con không lạnh”, em chính là Toàn, 15 tuổi, học lớp 10 TTHPT Quế Sơn, mà mọi người đang muốn Diệu Liên gặp mặt. H́nh ảnh gầy yếu, dấu ḿnh trong chiếc áo thể dục thể thao, chống lại cái rét keo dài của miền Trung, hiện lên trong trí của Diệu Liên nhiều lần sau ngày gặp mặt. Khi ra đến Huế, Diệu Liên gọi vào nhờ thầy Phúc và cô chủ nhiệm mua áo len và chăn ấm cho hai Mẹ con em.
|
|
|
 |
 |
|
Ngồi quanh hai bàn lớn, bà con lối xóm nóng ḷng đứng quanh em, la lối om x̣m: “ … nói đi, nói cho Cô nghe rồi Cô giúp cho, cái thằng ngu, sao im như hến vậy…” Họ la em v́ thấy cơ hội đến mà em không có nửa lời. Mọi người rất thương em nhưng không có ǵ để giúp. Em vẫn cúi đầu, ḍng lệ chảy ra khoé mắt nhỏ xíu, em gục đầu trên hai tay không nói được lời nào. Diệu Liên đă an ủi em nhiều lần để làm vơi đi sự nghẹn ngào. Biết em không nói được, Diệu Liên đề nghị với em: “Nếu con không thích nói cho Cô nghe, vậy th́ khi Cô ra Huế rồi con viết thư cho Cô được không? ” em rụt rè đáp: “Dạ được”.
Bố em đă bỏ Mẹ, chị và em ra đi. Mẹ v́ muôi hai con nhỏ, quá lao lực đă lâm trọng bệnh. Mẹ bị bệnh động kinh, suy nhược nặng, nằm liệt giường liệt chiếu nhiều năm qua. Chị em v́ nghèo phải đi lấy chồng sớm cho gia đ́nh bớt miếng ăn, lần sanh con đầu ḷng lại là một cặp sanh đôi, nên cuộc sống làm nông của vợ chồng chị rơi vào thiếu thốn.
Mỗi ngày em thức dậy lúc 4 giờ sáng, làm vệ sinh toàn thân cho Mẹ, xoay qua nấu cháo và đút cho Mẹ ăn, Mẹ ăn rất lâu v́ nuốt không xuống, sau khi lo xong cho Mẹ em chuẩn bị đi học. Trưa về em lại vệ sinh cho Mẹ, lại nấu cháo và đút cho Mẹ, chiều đến em lo công việc trong nhà, chuẩn bị t́m thức ăn để mai lại tiếp tục nấu cháo cho người bệnh. Tối đến sau giờ cơm cho hai Mẹ con, em ôn bài cho ngày hôm sau. Diệu Liên hỏi: “ tại sao con không nấu cháo một lần cho lợi thời gian?” Toàn nói: “Mẹ chỉ ăn được cháo nóng mà thôi”. Sau nầy Diệu Liên ngồi ngẫm nghĩ cũng đúng, v́ cháo em nấu có nhiều t́nh thương nhưng thật ra em lấy ǵ để nấu cháo cho Mẹ. Với số tiền 63,000 VND ( $4 us ) chính quyền xă giúp gia đ́nh có người mang bệnh hiểm nghèo mỗi tháng, và 40,000 VND ( $2.50 us ) chị ruột, xắn bát cơm chia sẽ cho em. Không có tiền đi chợ nên chẳng có ǵ để nấu, em phải bỏ nhiều công để thức ăn được nóng và lỏng Mẹ mới ăn được. Diệu Liên nh́n em rồi hỏi: “tại sao cuộc sống khổ cực như vậy mà con không chán năn?”. Em cúi đầu trả lời: “V́ Mẹ sanh ra con, Mẹ đă nuôi con khôn lớn”. Một lư do đơn giản của tuổi thơ nhưng lại cho em một sức mạnh phi thường để vượt lên mọi thử thách và khó khăn, mà cuộc sống không may đă phủ xuống gia đ́nh em.
Cô chủ quán café và bà con lối xóm c̣n cho biết trước đây, khi bà Ngoại c̣n sống, một ḿnh hai bát cháo khác nhau, một muỗng cho Mẹ rồi một muỗng cho bà, Ngoại của em cũng bị liệt, và em đă phải chăm sóc Ngoại và Mẹ như nhau. Bà con nói rằng hôm có đoàn cứu trợ băo Xangsane đến phát gạo cho hộ nghèo, em âm thầm đến nhận gạo, đèo trên xe đạp về nhà, một cuộc sống lặng lẽ, tự vương lên cho chính ḿnh. Sự lặng lẽ báo ân đấng sanh thành dưỡng dục của em đă động ḷng những người hàng xóm. Em không bao giờ than văn mà cũng chẳng xin xỏ ai. Diệu Liên mong rằng sự khó khăn của em sẽ gây nên niềm thương cảm đến quư ân nhân “Mắt Thương Nh́n Cuộc Đời”.
Diệu Liên có đề nghị với thầy Phúc một mai Mẹ em qua đời, nếu em cần một nơi nương tựa để học xong đại học, xin Thầy báo cho Diệu Liên biết, Diệu Liên có khả năng lo cho em xong ngưỡng cửa Đại học. Sau câu nói đó, mọi người đều ngạc nhiên và sung sướng, nhất là thầy Phúc, nụ cười tươi hiện rỏ trên khuôn mặt của người thầy giáo củ, Thầy nói: “thật là may mắn cho cháu Toàn, nếu Cô làm được như vậy th́ không c̣n ǵ để nói nữa”. Diệu Liên mạnh dạn đề nghị là v́ bên cạnh Diệu Liên có hằng ngàn đôi mắt và bàn tay “Hiểu” và “Thương”, đă cùng san sẽ với Diệu Liên trong suốt nhiều năm tháng qua, làm công việc vun tưới những mănh đất khô cằn trở thành những thửa đất tươi tốt.
Sau đêm họp mặt của đầy đủ bà con và cô thầy giáo, anh Diêu trao tặng em một xuất học bổng 600,000 dvn ( $40 Us ), nói là học bổng nhưng chúng ta sẽ tiếp tục tạo điều kiện giúp thêm tài chánh cho Mẹ và em. Cứ mỗi 3 tháng sẽ có người chuyển tiền đến cho em, em sẽ được sự giúp đở từ nhiều ân nhân khác nhau, để trong em được tiếp nhận ḍng sửa yêu thương từ nhiều người Mẹ khắp nơi
Mùa Đông 2006, Diệu Liên
|
|
 |
|
|
|
Quế-Sơn Ngày 10 Tháng 6 Năm 2007
Kính Gởi Ân-Nhân: Lương Bá Đài Trang
Con tên Nguyễn Tấn Lâm, hiện đang học lớp 8/4 Trường trung học Quế-Châu. Hôm nay con có nhận được số tiền 300,000 đồng của quí ân nhân. Con vô cùng xúc động bởi v́ với số tiền ấy đối với con là quá lớn.
Kính thưa ân nhân! hoàn cảnh của gia-đ́nh con khó khăn bi đát v́ cha mẹ con đều bị tâm-thần từ khi con chưa lọt ḷng. Đến nay con đă tṛn 14 tuổi nhưng bệnh của cha mẹ con vẩn chưa khỏi, hiện đang điều trị ở bệnh viện tâm thần Hoà-Khánh Đà-Nẳng, nay phải ở với bà nội. Bà nội trên 80 tuổi cũng đă già yếu, nhưng phải lao tâm làm lụng vất vả để nuôi con ăn học, những gánh nặng của bà đă nhiều giờ đây phải cưu mang con. Rồi đây không biết sau nầy khi bà mất đi con không biết nương tựa vào đâu và tương lai con sẻ ra sao. Nay nhận số tiền nầy con sẽ mua được sách vở chuẩn bị cho năm học tới, con xin hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để theo kịp các bạn bè để khỏi phụ ḷng hảo tâm của quí ân nhân, Cuối thư con xin cám ơn tấm ḷng từ thiện của quí ân nhân, chúc quí ân nhân sức khoẻ Kính thư Nguyễn Tấn Lâm
|
|
|
 |
 |
|
THƯ EM TOÀN VIẾT VỀ HOÀN CẢNH CỦA M̀NH
|
|