 |
 |
|
CHƯƠNG TR̀NH KHÁM BỆNH VÀ PHÁT THUỐC MIỄN PHÍ CHO BỆNH NHÂN NGHÈO XĂ PHONG SƠN, HUYỆN PHONG ĐIỀN TỈNH THỪA THIÊN DO TUỆ TĨNH ĐƯỜNG HẢI ĐỨC THỰC HIỆN
Do ân nhân Thu Trần - London, Ont. - đóng góp 360 Cad
|
 |
 |
 |
|
Đất trời lồng lộng có mây, mưa, sấm, chớp nào ai đoán được. Con người ở cơi trần có sinh, lăo, bệnh, tử nào có mấy ai biết được tỏ tường. Sông có khúc, người có lúc ấy là lẽ thường t́nh. Mưa đến từ nước biển, nước sông bốc hơi lên mà có. Bệnh cũng đến từ mọi nguồn khác nhau. Mắt trần ai thấy được mầm bệnh phải không quư vị?
Thành phố là nơi đông đúc hiện đại, phương tiện y tế có đủ, đau đầu nghẹt mũi có cả bác sỹ riêng, không như Xă Phong Sơn, Huyện Phong Điền, thuộc tỉnh Thừa Thiên Huế - nơi đoàn t́nh nguyện của Tuệ Tĩnh Đường Hải Đức (TTĐHĐ) đến khám bệnh và phát thuốc cho người dân nghèo. Cả xă bao la rộng lớn chưa có một bác sỹ chính quy (theo lời bác trưởng trạm y tế nói), nơi đây cơ sở vật chất c̣n thiếu thốn, các phương tiện y tế hiện đại hầu như chưa có ǵ, một bác sỹ đến đây chẳng khác nào một người thiếu đất dụng vơ. Chính v́ lư do đó, quư Thầy và quư sư cô, quư lương y của TTĐHĐ, các bác sỹ t́nh nguyện từ Thành Phố Huế đă đến đây vào ngày 20 tháng 3 năm 2010.
Ngôi nhà cộng đồng nhỏ nhắn, xinh xắn nằm gọn trong một vườn cây gỗ tràm, xung quanh với nhiều bà con địa phương hồ hỡi chờ đợi, người đứng người ngồi chứng tỏ rằng bà con đă đến từ rất sớm. Niềm vui đầu tiên đến khi mọi người xuống xe, anh chị thiện nguyện tại thôn tiếp đón đoàn với thái độ thành kính đă làm tôi ngạc nhiên. Bà con đứng cả dậy để tỏ thái độ lịch sự và trân trọng. Thời gian xe chạy không lâu nên không ai trong đoàn mỏi mệt, do vậy mọi người bắt tay vào việc, thấp thoáng trên khuôn mặt của quư sư cô và quư thầy hiện rơ sự dịu dàng cảm thông. Chẳng mấy chốc, công việc sắp đặt đâu vào đấy. Anh đại diện thôn gọi tên ba người một lượt vào pḥng để được kiểm tra sơ bộ về tim mạch và đo huyết áp, sau đó được mời sang bàn chẩn đoán kê đơn thuốc, và kết thúc là sẽ được phát thuốc theo toa. Cứ như vậy lượt này đến lượt khác. Ban đầu bà con chen chúc, ai cũng muốn ḿnh được khám trước, dường như họ lo sợ rằng đến lượt ḿnh th́ sẽ không c̣n thuốc để phát nữa, cũng có văng vẳng tiếng trách cứ thầm kín, nhưng rồi ai nấy cũng yên tâm khi được biết sẽ ưu tiên cho người già và trẻ em. Quan sát rất lâu, tôi nhận thấy rằng bà con ở đây c̣n nghèo quá, dáng dấp lam lũ ruộng đồng hiện ra trên bàn tay bàn chân của bà con. Sự thiếu ăn tôi không dám nghĩ tới, nhưng sự thiếu mặc th́ rơ hơn. Chị Phương, người gắn bó với công việc từ thiện đă mấy năm nay, mang theo hai túi quần áo để làm quà cho người dân nghèo. V́ số lượng có hạn nên các sư cô đă quyết định sẽ chỉ tặng cho những người phụ nữ mang dáng dấp nghèo khó. Các sư cô nói rằng: “thôi th́ dành tặng cho những chị nào ốm và đen thôi”, v́ các sư cô nghĩ rằng đó là một trong những dấu hiệu nhận ra sự nhọc nhằn, khó khăn trong cuộc sống của họ. Nh́n ánh mắt hân hoan của các người mẹ, người vợ lam lũ khi nhận được bộ áo quần từ tay các sư cô và ướm thử ngay sau khi bước ra khỏi nơi phát thuốc, tôi cảm nhận được rằng quư thầy, quư sư cô đă đến đúng nơi cần đến.
Nơi đây bà con rất chất phác, và chắc có lẽ miền quê Việt Nam nào cũng có nét tương đồng như thế. Các cụ bà mặc dù đă được khám kỹ, phát thuốc và được dặn ḍ cẩn thận, nhưng các cụ vẫn chưa chịu về, cứ nấn ná hỏi thăm “Thưa cô! Thuốc nớ là thuốc chi rứa cô!” khi được trả lời th́ nói “cho tui xin một ít”. Dăi đất miền Trung đă đi vào thơ ca “ Mùa đông thiếu áo, mùa hè thiếu ăn”. Các cụ xin thêm thuốc để pḥng khi trái gió trở trời cũng là điều dễ hiểu. “Lỡ như có bệnh biết mô mà t́m”. Các cụ bà cụ ông tuổi già sức yếu hay bệnh là điều thường t́nh, nhưng ở đây các cháu sơ sinh được đưa đến khám cũng không ít, có cháu c̣n đỏ hỏn. Tiêu biểu nhất là h́nh ảnh một cụ ông trên tay cầm tới 5 tờ phiếu khám chữa bệnh, ai cũng băn khoăn lẽ nào cụ đi khám thay cho ai đó? Nhưng không! cụ không thể khám thay cho ai cả, mà chính cho bản thân cụ và bốn đứa cháu nhỏ, và ai cũng bật cười - cười ra nước mắt.
|
|
|
Quư thầy quư cô đến nơi đây như mưa xuống trong ngày hè nắng hạn. Cái duyên sâu xa như thế nào bản thân tôi chưa hiểu được, nhưng rơ ràng chữ “tâm” v́ chúng sanh trong quư thầy và quư cô mạnh mẽ biết dường nào. Bệnh nhân quấn lấy của sổ ra vào, các câu hỏi, âm thanh ồn ă không hề làm quư cô thầy cảm thấy khó chịu, hay một chút mảy may bực dọc. Trái lại quư thầy cô rất ân cần, nhẹ nhàng từ tốn căn dặn rơ ràng. Hơn nữa khuôn mặt, ánh mắt hiền từ của quư cô thầy đă làm cho mọi người yên tâm hơn, hy vọng cao hơn. Tôi thầm phục quư thầy cô, ở họ toát lên một phong thái nhanh, nhẹ, sự khôi ngô hiền hậu khác thường. Tôi làm nghề dạy học đi theo đoàn, đă học được phong thái ấy, tự bảo đó là cẩm nang trong đời nghề giáo của ḿnh.
Mọi người chưa ai thấy biết mệt là ǵ nhưng đă gần giờ Ngọ. Quư thầy cô và đoàn được phật tử trong vùng mời về dùng cơm chay tại một nhà phật tử gần đó. Sự chu đáo ấy thay cho tấm ḷng của bà con.
Buổi trưa trôi qua thật nhanh, bắt đầu buổi làm việc c̣n lại trong ngày, và công việc cũng trôi chảy như buổi sáng. Khi đă thưa bệnh nhân đến khám, tôi mới có dịp tṛ chuyện về công việc thường nhật của quư cô, cùng trao đổi về công việc. Bác sỹ Lan là người rất chuẩn trong công việc, dám chịu trách nhiệm với đặc trưng nghề nghiệp. Bác nói “ đôi khi ḿnh bị toà án lương tâm ghê lắm, bệnh nhân của ḿnh trở nên trầm trọng là ḿnh cứ lo lắng ăn ngủ không yên, nhưng v́ cứu người nên ḿnh vượt qua tất cả”. Câu nói ngắn nhưng đi sâu vào ḷng người - “chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài”.
Rồi công việc cũng hoàn tất, 401 bệnh nhân đă được khám và cấp thuốc, một con số thay thế cho bao điều muốn nói.
Mặt trời làm nghiêng những bóng cây quanh nhà cũng là lúc các phật tử trong vùng bịn rịn khi đưa tay chào tạm biệt quư thầy cô vào Huế. Niềm hân hoan lẫn trong ánh mắt bao người, mong muốn hẹn ngày gặp lại v́ sẽ c̣n nhiều người cần đến sự giúp đỡ của các ân nhân, của những tấm ḷng từ bi cửa phật. Xe lao nhanh về phía trước, tôi nh́n về sau vẫn thấy những bàn tay vẫy vẫy, thoáng bên vệ đường vẫn c̣n những cái ṿng tay và cúi đầu vội vă.
Thương quá Phong Sơn ơi! Bà con ta thật là những người hiền hậu, trong cái khó khăn thiếu thốn con người ta mới gẫn gũi chia sẻ nhau nhiều hơn, một miếng khi đói bằng gói khi no. Những viên thuốc là những tấm ḷng cao cả của những nhà hảo tâm gần xa, luôn đau đáu nghĩ về đồng bào ở những vùng sâu vùng xa này. Kính chúc quư bác quư cô, quư anh chị mạnh khoẻ, gia đ́nh ấm êm hạnh phúc. Chúc quư sư thầy, sư cô Tuệ Tĩnh Đường Hải Đức sức khoẻ dồi dào, thẳng bước trên con đường hành đạo. Chúc Bác tài vững tay lái trên mọi dặm đường. Chúc những ai có ḷng hướng thiện sẽ gặp được nhiều duyên lành.
Vô Danh – 2010 (bài viết là cảm tác của 1 em giáo viên đi theo bạn đến tham dự chương tŕnh phát thuốc)
|
|
|