 |
|
|
 |
 |
Vũ khúc Thiên Thủ Quan Âm
|
|
 |
 |
 |
 |
|
Anh Hài
Câu chuyện những chàng trai từ bỏ ư niệm xây dựng mái ấm gia đ́nh cho riêng ḿnh, chọn cuộc sống độc thân để được hy sinh trọn vẹn cho tha nhân, đă gây một ấn tượng sâu đậm trong ḷng Diệu Liên, Diệu Liên đă t́m đến họ để học hạnh yêu thương của những vị Bồ Tát đang hóa hiện khắp nơi.
Trời rạng sáng, Diệu Liên cùng Nhiệm lên đường đi thăm nghĩa địa của các hài nhi đă bị cuộc đời từ chối ngay khi h́nh hài chưa thành tượng. Anh Tống Viết Hiếu, sanh năm 1964. Anh Hiếu c̣n được gọi là 'Anh Hài', danh từ “Anh Hài” được gọi như một sự tôn trọng các hài nhi vô tội bị cuộc đời từ chối. Các anh chị đă xem các hài nhi như những người thân của ḿnh, những bậc anh chị đáng được tôn quư. Lúc c̣n là một sinh viên, ngày hai buổi cắp sách đến trường, anh đă được các anh em trong nhóm thiện nguyện giao phó trách nhiệm chôn cất những thai nhi bị phá bỏ từ bệnh viện Trung Ương Huế, bệnh viện khu vực 3 và các pḥng mạch tư. V́ nhà anh Hiếu nằm tựa lưng vào chân núi nên anh có một quả đồi mênh mông để làm nghĩa địa cho thai nhi, thuận tiện trong việc chăm sóc và nhang khói. Thường sau khi phá, những thai nhi nầy bị vứt bỏ đi như một loại rác vô thừa nhận, có một giai đoạn người ta c̣n đi xin thai nhi về làm thức ăn cho heo. Nên các anh chị em trẻ đă liên hệ với các y tá để xin nhận thai nhi, nếu có thể xin luôn tên mẹ của em bé thiếu may mắn, hy vọng sẽ có một ngày, v́ lư do nào đó thân nhân muốn t́m lại th́ các anh chị vẫn có những thông tin cụ thể.
Lúc anh Hiếu c̣n là sinh viên, mỗi ngày sau khi tan học đă đến bệnh viện, gặp các chị y tá để xin nhận thai nhi, đem về làm lễ và chôn cất đàng hoàng. Anh Hiếu bỏ tất cả những thai nhi vào trong một cái tiểu nhỏ bằng gỗ, chở bằng xe đạp, lên bến đ̣ B́nh Điền để qua sông. Nhà anh Hiếu ở bên kia sông. Có hai con đ̣ qua sông. Một chiếc đ̣ chỉ dùng để đưa khách sang sông của một cụ già, chiếc đ̣ nầy th́ bằng ḷng cho Hiếu cùng tiểu của các hài nhi lên đ̣. Một chiếc đ̣ khác là của một gia đ́nh sống trên đ̣, và cũng dùng đ̣ làm phương tiện kiếm sống, th́ không dám cho Hiếu đưa tiểu thai nhi lên v́ sợ vía của những vong linh bé nhỏ đó. Những lúc gặp phải chiếc đ̣ của gia đ́nh nầy th́ Hiếu phải lấy áo mưa bọc chiếc tiểu rồi để lên đầu bơi qua sông, nhưng vào mùa lũ lụt, anh Hiếu không thể bơi được trong ḍng nước chảy xiết, th́ chủ ghe cho anh kết bè chuối, bỏ chiếc tiểu lên bè rồi kéo theo sau ghe. Đó là một việc làm đầy t́nh thương, chỉ có ḷng Từ Bi Lớn mới giúp anh Hiếu vượt qua tất cả những khó khăn và thử thách, biến t́nh thương thành hành động. Đối với Diệu Liên, dù là người phụ nữ, công việc nầy thật khó để thực hiện được. H́nh ảnh của một nam sinh viên hy sinh cho công việc như vậy lại càng khó tin nếu không được tận mắt thấy rơ việc làm của các anh.
|
|
|
|
|
|
|
|
 |
 |
 |
 |
|
Anh Hiếu đến thăm nhà Diệu Liên
|
 |
 |
 |
 |
|
Ngày tháng trôi qua, Hiếu đă ra trường, nhưng vẫn chưa đi t́m việc làm v́ không ai thay thế vị trí Anh Hài cho Hiếu. Thêm vào đó, mỗi ngày tiếp xúc với công việc, sống gần và chăm sóc các Anh Hài, làm cho Hiếu yêu thích việc làm của ḿnh, mặc dù không được một món tiền thù lao nào cả. Nếu đi t́m việc làm ở thành phố th́ anh không những phải bỏ mẹ già trên 70 tuổi một ḿnh không ai chăm sóc, mà các Anh Hài thiếu may mắn không được cuộc đời thừa nhận nầy sẽ đi về đâu. Gia đ́nh anh ta chỉ có một mẹ một con, chị gái của anh Hiếu đă đi xa xứ theo chồng. Anh đă quyết định ở lại vườn trái cây của cha ông để lại dùng làm phương tiện sinh sống và nuôi dưỡng mẹ già, phục vụ các Anh Hài. Hôm hai chị em Nhiệm và Diệu Liên lên chơi, mẹ anh Hiếu có nói: thằng Hiếu con tui là con trai duy nhất, lại không chịu lấy vợ, sau ni tui chết hắn ở với ai? Ai lo cơm lo nước cho hắn? Diệu Liên ân cần ôm bà Mẹ Việt Nam âu yếm mói đùa: 'sau ni mệ qua đời con và Nhiệm sẽ lên ở với anh Hiếu, con lo việc nhà, Nhiệm lo trồng cây tưới nước, mệ đừng lo, tụi con sẽ chăm sóc cho nhau, anh Hiếu sống cho mọi người th́ mọi người sẽ sống cho anh'.
|
|
|
|
|
 |
 |
|
Mẹ anh Hiếu và Diệu Liên trong vường cây nhà anh Hiếu
|
|
 |
 |
 |
 |
|
 |
 |
|
Chương tŕnh được thực hiện từ năm 1992, đến nay theo thống kê th́ các anh chị thiện nguyện trẻ đă chôn cất lên đến 20,000 thai nhi. Mỗi em được bỏ vào một om đất, được dán rất kỹ để tránh các thai nhi mà cha mẹ bị các loại bệnh truyền nhiễm như bệnh AIDS, và có đính kèm ngày sanh cùng tên người mẹ nếu có, và những om đất đó được bỏ vào một chiếc tiểu 40 x 60, mỗi ngày chôn một tiểu từ 2 đến 20 em. Mỗi om đất là 3000$ VN ( 20 cents USD hay 30 cents Cad), mỗi tiểu giá từ 40,000 đến 50,000$ VN. Có nhiều giai đoạn không có đồng nào trong túi để mua om, anh Hiếu phải xin những bao thuốc lá ba số 5 hay con ngựa bằng giấy cứng làm tiểu, những lúc như vậy th́ khó chịu lắm, v́ để lâu b́a giấy sẽ bị thấm ướt và bốc mùi. Anh Hiếu cho biết làm việc nầy phải thương các em lắm mới chịu nổi nùi hôi tanh bốc lên mỗi khi vác các em trên vai, leo lên những triền dốc của con đường đến nghĩa địa. Sau nhiều năm làm việc, giờ đây mỗi mùa hè nắng cháy người, bàn tay Anh Hài lại bị lột từng lớp da, không biết có phải bị chất độc phá hoại không? Mỗi tiểu là một ngôi mộ bé tí teo, xây bằng 5 viên tạp lô, có ghi lại ngày tháng năm. Có những em mà các anh chị xin giữ lại được tên mẹ th́ chôn cất riêng một nơi, sau nay nếu thân nhân muốn nhận về th́ sẽ có đủ thông tin để cho các bà mẹ lầm lỡ được đưa con về. Có những em mà người mẹ không muốn lưu lại thông tin th́ sẽ ghi vào nghĩa địa VÔ DANH. Để đóng góp việc mua om và tiểu, đồng thời khuyên khích việc làm của các em, Diệu Liên đă gởi số tiền: Vũ Thị Kim 100$ Can, Nhận Ngộ 200,000$ VN để mua thêm om, và 100$ US của cháu Bảo Nghiêm để xây mộ cho các em.
Sau khi đi thăm và thắp nhang từng mộ phần của 20,000 hài nhi, 3 chị em Diệu Liên, Hiếu và Nhiệm đă trở về vườn cây ăn trái, ngồi dưới gốc cây Dâu Tiên cùng nhau chia sẽ những trái dâu ngọt lịm, những múi mít ráo, những trái chuối vỏ mỏng dính. Dưới gốc cây, Diệu Liên được Hiếu và Nhiệm cho biết đa số những người mẹ phải phá thai là những bà mẹ đă có đông con hay nghèo quá không thể nuôi thêm nữa, những bà mẹ có người chồng vô trách nhiệm với con cái và gia đ́nh, những sinh viên học sinh xa nhà cô đơn nhớ gia đ́nh, những cô sinh viên ở nội trú học kém và được các bạn nam giúp ôn bài vở; những công nhân viên nhà nước nếu có đứa con thứ 3 th́ sẽ bị mất việc; những mối t́nh không được cha mẹ chấp nhận, những người yêu nhau mà lại có quan hệ bà con xa; những người phụ nữ đi buôn nuôi chồng con, bị thuế vụ bắt hàng nên phải " hối lộ" bằng thân xác để hàng không bị tịch thu; hay những người đi buôn đường xa muốn được bảo vệ th́ phải dể dăi với các anh tài xế. Có rất nhiều bà mẹ lầm lỡ sau khi phá thai xong, lương tâm bị cắn rứt, lên t́m lại nấm mồ con và ngồi khóc hàng giờ. Cũng có người lên t́m Anh Hài v́ các em thường về báo mộng. Và cũng có người sau khi làm ăn khá giả đă thương đứa con vô tội nên xin về để chôn cất thờ phụng đàng hoàng.
|
|
|
|
 |
|
|
|
Hạt lúa Bồ Tát
Hôm tháng Năm vưà qua, Diệu Liên ra Nghệ An làm việc với Thầy Minh Phú, anh Allen, và anh Ḥe. Cả nhóm di chuyển qua nhiều làng, xă, thôn nghèo suốt ngày bằng xe Honda, đi đến tận nơi những hoàn cảnh đói khổ và khó khăn để được chứng kiến tận mắt. Ngày đi đêm nghỉ dưới ánh nắng mặt trời chói chang và sức nóng khủng khiếp của những cơn gió Lào ở xứ Nghệ. Mỗi buổi sáng trước giờ rời nhà, Diệu Liên thường thức dậy thật sớm, đi thiền hành trên những bờ ruộng. Hai bên xanh ŕ những cây lúa, nặng trĩu những hạt lúa cuối mùa. Đẹp lắm, có lẽ đó là giờ phút hạnh phúc nhất của Diệu Liên, giờ phút an lành và thảnh thơi. Khung cảnh thanh b́nh của những mái tranh nghèo vẫn c̣n nằm trong sương mai, những thửa ruộng nằm ngăn nắp thứ tự nhắc nhở ư nghĩa chiếc Phước Điền Y của Phật tổ trao truyền, những cơn gió nhẹ thoáng qua mang theo mùi thơm của lúa. Diệu Liên đă đứng lại, nhắm mắt và hít thở thật sâu, để hưởng trọn hương vị thật thơm và thật ngon của hương đồng cỏ nội, khó có thể t́m được ở vùng thành thị xa hoa.
Trước khung cảnh ḥa b́nh an lạc, Diệu Liên không quên thầm niệm danh hiệu Quán Thế Âm Bồ Tát, Ngài luôn hiện hữu trong Diệu Liên trên mọi nẻo đường đất nước. Diệu Liên ngừng lại, đứng nh́n thật lâu và Diệu Liên mỉm cười với những hạt lúa chín, tṛn trịa rung rinh trong gió như đang vẫy gọi đón chào Diệu Liên. Một cảm giác lạ lùng đến với Diệu Liên. Những hạt lúa trước mắt trong đồng lúa mênh mông bát ngát bỗng dưng trở thành những vị Bụt và Bồ Tát đang mỉm cười với Diệu Liên, hằng hà sa số chư Bụt và chư vị Bồ Tát đang có mặt trong Diệu Liên. Cảm giác nầy thật là lạ lùng khó diễn tả, Diệu Liên như nín thở để giữ lại thế giới Cực Lạc đó trong tâm ḿnh ngay trong giờ phút hiện tại.
Thở một hơi nhẹ, trở về với thực tại của cuộc sống, rời xa khỏi thế giới mầu nhiệm. Về lại nhà, chuẩn bị lên đường cùng đoàn đi làm việc, ngồi sau yên xe anh Hoè chạy qua các đường làng, Diệu Liên kể lại cho anh ta nghe niềm vui của Diệu Liên trong lúc đi thiền hành. Diệu Liên khéo léo nhắc nhở anh rằng: Anh là một hạt lúa trong thửa ruộng Bồ Tát, nếu mảnh đất 'ít người nhiều ma' nầy có thêm một vài anh Phan Đăng Hoè nữa th́ hoàn cảnh của người dân sẽ được thay đổi, sự nóng bức của tham sân si sẽ bớt đi, nhường chỗ cho sự tươi mát. H́nh ảnh 'Anh Hài' Hiếu cũng là một hạt lúa Bồ Tát, chưa kể đến các em Nhiệm, Khả, Kính, Tuệ, Loan... Các em là bạn của Diệu Liên và cũng là những người thầy dạy cho Diệu Liên hiểu sâu thêm con đường hiểu và thương, con đường phụng sự cho tha nhân. Mặc dù phải xa Minh (Chồng D. Liên) trong thời gian làm việc tại Việt Nam, nhưng Minh và Diệu Liên luôn t́m được hạnh phúc bên cạnh những người bạn quư, luôn đem niềm vui và tin yêu cho mọi người. Bây giờ nhớ lại trong một bài pháp thoại, thầy Nhất Hạnh có dạy rằng: Bồ Tát không phải là những vị ở một thế giới xa vời nào đó mà chúng ta không bao giờ sờ đến được. Bồ Tát có thể là một người bên đường, một bà cụ già, nhỏ thó, áo quần đơn giản đang đi trên đường phố Paris. Nếu chúng ta không có con mắt chánh niệm th́ chúng ta không bao giờ tiếp xúc được với họ.
Tôn Nữ Diệu Liên
20 tháng 6 năm 2003
|
|
|
|
 |
|