MTNCD logo chinh 2

Những Khó Khăn

Cách Giải Quyết

Ban Điều Hành

Những Thành Quả

Cách Giúp Đỡ

Tình Người

Trang Tiếng Anh

RELIEF ORGANIZATION

Mổ Mắt

Hệ Thống Nước Sạch

Giếng Nước

Bể Nước Mưa

Lu Nước Mưa

Xây Dựng Cơ Sở

Trạm Xá

Trường Học

Nhà Tình Thương

Nghĩa Địa Thiếu Nhi

Nhà Điều Dưỡng

Cầu Cống

Thiên Tai

Bảo Ketsana 2009

Trường Huấn Nghệ

Bệnh Hiểm Nghèo

Mổ Tim

Cháy Bỏng

Khẩn Cấp

Tâm Thần

Bệnh Phong

Viện Dưỡng Lão

Bảo Trợ

Trẻ Em Khuyết Tật

Tăng, Ni Du Học

Tây Tạng

Học Bổng

Cải Thiện Đời Sống

Phát Quà

Phát Thuốc

Lào (Phonsavan Say)

Thành Quả ở Lào

Trường Na Khôi

Trường Khe Mương

Trường Loong Hang

Mương Nước

Phát Quà

Trạm Y Tế

Trường Xúc Xám

Trường Khon Than

Bể Nước Vang Mú

Nepal

Miến Điện

Làng An Bình

Đạo Tràng Pháp Hoa

Ya Chiêm

Ấn Độ

Cam-Pu-Chia

Cuộc Sống

Phát Quà

Xây Trường Mới

Sửa Trường Củ

Phóng Sanh

Góp Nhặt

Quý vị có thể giúp chương trình từ thìện “Mắt Thương Nhìn Cuộc Đời” bằng cách gởi sự đóng góp về văn phòng chúng tôi, giúp đở vào chương trình từ thiện chung hoặc yêu cầu những chương trình mà quý vị mong muốn. Mắt Thương Nhìn Cuộc Đời là tổ chức từ thiện bất vụ lợi ở Canada, với số đăng ký trừ thuế 88930 2006 RR0001, chúng tôi có đủ pháp lý cung cấp giấy khai thuế cuối năm cho quý vị.

 Mọi đóng góp và thắc mắc xin liên lạc về: Eyes of Compassion

 

 

Học Bổng Nghệ An

Học Bổng Quảng Trị

Học Bổng Huế

Học Bổng Quảng Nam

Học Bổng 2009

Học Bổng 2010

Căn nhà của em nằm lọt giữa rừng cây tối, nơi chúng tôi đã vất vả len lỏi đi vào từ một lối hẹp ở một bên con đường làng, cạnh bờ cây, chỉ đủ để 1 người và một xe đạp đi lọt. Nhờ thầy giáo Trần Đình Phúc, chúng tôi mới đến được đây, vì người lạ có thể nghĩ cái “lối vào nhà” đó là một hẻm cỏ dại.

Em Trần Thị Thanh Thủy, giờ sắp lên lớp 9 trường Trung học cơ sở Quế Châu, ở với em trai 8 tuổi ở đây, thôn 4, xã Quế Châu, Huyện Quảng Nam. Ba em đã bỏ mẹ con em đi từ khi em còn nhỏ. Nghèo khổ, cô đơn, mẹ em cũng đã rời em để đi lấy chồng khác, và để em lại cho bà ngoại chăm sóc. Bà ngoại chăm sóc em khi còn nhỏ, nhưng giờ em lớn hơn thì bà không sống trong cùng nhà nữa, mà ở gần đó, buổi tối sang ngủ cùng cho hai chị em đỡ sợ. Hai chị em (và hai con chó nhỏ) sống trong căn nhà ba gian mà cậu mợ mới xây, nhưng đã bỏ vào Sài Gòn kiếm sống. Có lẽ là nghĩ em ở một mình buồn, và cũng vì khó khăn, vất vả của cuộc mưu sinh, hay vì bất hạnh của cuộc hôn nhân thứ hai, từ năm ngoái mẹ của Thủy đã đưa về cho Thủy chăm sóc người em trai 7 tuổi cùng mẹ khác cha. Em trai này hơi có vấn đề về thần kinh, nghịch phá lung tung, nên không đi học được. Thủy kể, lâu lâu mẹ tạt về thăm hai chị em và cho một ít tiền.

Ấn tượng đầu tiên của Nguyệt và tôi về Thủy là – cô bé xinh xắn và có cái vẻ bình thản của người lớn. Em là học sinh giỏi nhiều năm liền. Tôi tự hỏi trong những điều kiện khó khăn về vật chất và tình cảm như vậy, làm sao em học giỏi được thế. Chắc chắn thiên tư của em vững.

Tối hôm tháng 3 đó Nguyệt và tôi ngủ lại với hai chị em Thủy. Bà ngoại Thủy, như thường lệ, khoảng 9h đêm cầm đèn pin dò đường đi sang để ngủ với hai chị em. Thấy chúng tôi giới thiệu là thiện nguyện và xin phép ngủ lại 1 đêm với chị em Thủy, bà vui vẻ bảo vậy thì ngủ lại với hai chị em cho vui, bà về. Thủy kể chuyện rất cởi mở với chúng tôi, những chuyện học trò, tuổi mới lớn, chuỵện Thủy thích học thiết kế thời trang, chuyện có lần ra chụp ảnh “Hàn Quốc”… “À, hóa ra là em vẫn là một cô bé hồn nhiên, với đầy đủ tình cảm bình thường của tuổi mới lớn mà, chứ không phải bị chai sạn bởi cảnh cuộc đời khắc nghiệt, thiếu thốn tình thương của cha, của mẹ”. Em rủ rỉ kể chuyện với chúng tôi trước khi chìm vào giấc ngủ. Đó là sau khi em đã học bài buổi tối xong ở một cái bàn ngay giữa nhà, vừa học vừa phải thỉnh thoảng dỗ dành cậu em phá nghịch giật vở, giật bút của chị.

Căn nhà chỉ có 1 cái bàn giữa nhà, ngay trước bàn thờ ông bà ngoại, một cái giường ở ngoài, và một cái giường ở bên trong, ngay chái bên trái bàn thờ. Một chái bếp nối vào bên trái ngôi nhà. Căn nhà không có công trình phụ! Thủy phải tắm rửa ở giếng ngoài trời và không hề có lớp phên che chắn gì. Mỗi lần tắm, em phải mặc nguyên áo quần như vậy. Tôi nghĩ mà tự nhiên rùng mình nghĩ tới mùa đông lạnh lẽo, và thấy lo lúc Thủy ngày càng lớn hơn và xinh đẹp thêm…

Nguyệt ngủ với Thủy ở giường trong, tôi ngủ với câu bé em ở giường ngoài. Gần nửa đêm (tôi đoán thế), tôi nghe tiếng chó sủa ngoài ngõ, rất lâu, từ xa rồi vào gần, rồi nghe hai chú chó chạy đuổi theo sủa sau vườn, rồi …quanh nhà.

Thuy va em

Mẹ của Thủy đưa về cho Thủy chăm sóc người em trai 7 tuổi cùng mẹ khác cha. Em trai này hơi có vấn đề về thần kinh, nghịch phá lung tung, nên không đi học được. Thủy kể, lâu lâu mẹ tạt về thăm hai chị em và cho một ít tiền.

Thuy, DL, DLan, Nguyet 1

Diệu Lan, Minh Nguyệt đến ở lại nhà em Thủy để hiểu thêm đời sống của Thủy. Cũng trong đêm đó Diệu Liên đến ở lại nhà em Toàn. Diệu Lan kể lại rằng: “Cô ạ, buổi sáng em Thủy không ăn sáng, nhịn đói đi học, những vẫn mua cho em trai một ổ bánh mì, miệng em vẫn tươi cười, dễ thương ghê Cô hí!”.

Toan can nha

Hai chị em (và hai con chó nhỏ) sống trong căn nhà ba gian mà cậu mợ mới xây, nhưng đã bỏ vào Sài Gòn kiếm sống.

Rồi tôi nghe tiếng chó sủa gần hơn, gần hơn phía cảnh cửa nhà, như thể con chó đang lùi dần lùi dần và nép vào cánh cửa. Điều làm tôi thấp thỏm không yên là tiếng chó sủa rát, nhưng rất thiếu, quả quyết, không hề có vẻ dậm dọa như nhưng con chó sủa người lạ. Con chó sủa tới 15-20 phút liền mà không dứt, nên tôi có thể nghe rõ sắc thái của tiếng sủa. Tôi sợ lắm (sáng ra Nguyệt và Thủy cũng kể lại là lúc đó tỉnh ngủ, sợ ghê lắm, và không ngủ lại được nữa). Lúc đó các em nghĩ chắc là trộm rình mò đây! Chắc họ đã theo dõi thấy có người lạ và thấy dắt xe Honda vào nhà – chiếc xe máy chúng tôi mượn của vợ chồng thầy giáo Phúc). Tôi thì lại có nỗi lo sợ khác nữa: “không biết có phải đúng là trộm không?”  Trong lúc tôi phập phồng sợ hãi, cậu bé em của Thủy lại cứ trằn trọc qua lại, mắt em như mở ra nhìn tôi chằm chằm trong khi em không hề thức – vì tôi hỏi em và nói chuyện với em nhưng em không có biểu hiện gì là đang thức cả, ngoài đôi mắt vẫn cứ như mở ra nhìn tôi… Tôi thấy sợ lắm, bụng rối rít niệm Nam mô Quan Thế Âm Bồ Tát. Sở dĩ tôi thấy sợ hơn là vì hồi tối, khi chơi với hai chị em Thủy và nghe những câu nói của cậu bé 7 tuổi, Nguyệt nhận xét rằng “thằng cu ăn nói như thể có bà cô mô “nhập” vô” – vì cậu bé không bao giờ xưng em với ai hay kêu ai bằng chị hết, chỉ nói trổng trổng và như sai khiến…, thỉnh thoảng lại cười lên khanh khách…. “Hay là … ma?” Chó vẫn sủa rát, tôi chỉ còn biết cách niệm Quan Thế Âm…, và rồi, cuối cùng cũng qua.

Sáng ra, Thủy dậy sớm đánh răng rửa mặt, dỗ dành cậu em đi tiểu tiện (cậu bé không chịu ra vườn mà tiểu ngay trước cửa bếp). Vất vả lắm Thủy mới mặc được áo quần đi học cho em trai. Thủy đèo xe đạp chở cậu em tới gửi ở nhà trẻ, sau khi đã mua một ổ bánh mì cho xíu cho em. Nhà trẻ chưa mở cửa, cậu bé leo vào hàng rào và lập lò thò đầu nhìn người chị cho tới lúc đi khuất.

Diệu Lan - 2009

LÁ THƯ EM TOÀN:Diệu Liên đến thăm và ở lại với Toàn, tìm hiểu thêm đời sống hằng ngày của em và Mẹ, để thấy rằng việc làm nhỏ bé của chúng ta hôm nay sẽ là tương lai tươi sáng cho các em ngày mai. Dưới đây là lá thư của em Toàn giử cho Di.êu Liên sau buổi viếng thăm. Toàn hiện đang học Đại Học Khoa Học tại Huế

Quế Thuận, ngày 3 tháng 2 năm 2008
Kính gửi mẹ Diệu Liên
               
Thấm thoát mà đã gần 2 tháng từ ngày con gặp mẹ, nhanh thật phải không mẹ? con nhớ mẹ rất nhiều! Ngày hôm con gặp mẹ, con rất vui chỉ tiếc rằng vì bận đi học ôn thi kỳ I nên thời gian gần mẹ ngắn ngủi quá! Con cứ tiếc hoài.

Con rất bất ngờ khi tối đó mẹ đến thăm nhà con, mẹ không ngại đường xa đêm tối: chắc mẹ mệt lắm phải không ạ!

Lâu nay, mẹ vẫn khoẻ chứ ạ! Vừa rồi, mẹ ăn tết chắc vui lắm! Còn con, đây là cái tết ấm cúng, đầy đủ nhất từ trước đến giờ, con vô cùng biết ơn mẹ, nhờ mẹ mà con mới được như vầy.

Việc học của con vẫn bình thường chỉ tiếc là thành tích hơi giảm hơn hồi cấp II. Đối với con không đặt nặng vấn đề thành tích điểm chát mà quan trọng là con học được những gì, ghi nhận được những cái cần thiết. Nhưng con hứa sẽ quyết tâm hơn để khỏi phụ lòng mọi người

Vừa rồi con nhận được số tiền 3,900,000 vnd của chú Nguyễn Hợp, con biết con nhận được số tiền này là nhờ mẹ cả, con cám ơn mẹ rất nhiều

Con vừa cắm trại ở trường, con vui lắm, vui vì được sống giữa tập thể, vui vì học ở bậc nào con cũng nhận được sự quan tâm, giúp đỡ của thầy cô, bạn bè được sống giữa tình yêu thương của mọi người dành cho mình.

Từ ngày con gặp mẹ con tự tin hơn hẳn, tin vào cuộc đời, tin vào tương lai tươi sáng đang mở ra trước mắt, con có thể chiến thắng bản thân mình, chiến thắng cái nhút nhát tự ti, mặc cảm trước đây để hoà đồng, vững vàng hơn.

Mẹ đến với con lúc con đang tuyệt vọng, chán nản. Mẹ đến với con như một thứ ánh sáng mạnh mẽ xua tan màn đêm u tối để con biết con không lẻ loi trên đường đời, để con tin rằng "CUỘC ĐỜI VẪN ĐẸP SAO.....".  Ngàn lần, ơn mẹ.........

Cuối thư con xin chúc mẹ một năm mới An Khang Thịnh Vượng, Vạn Sự Như Ý, tiếp tục thực hiện là 1 thiên sứ mang tình yêu thương đến với mọi trẻ thơ bất hạnh. Trời mùa này lạnh lắm, mẹ nhớ giữ gìn sức khoẻ
                                                                    
Con nhớ và mong mẹ rất nhiều
Con yêu của mẹ
Nguyễn Văn Toàn

 

Nguyen Van Toan - Me an chao

Toàn đút cháo cho Mẹ bị bệnh

Nguyen Van Toan - Me uong thuoc

Toàn đang cho mẹ uống thuốc

Nguyen Van Toan - DLien, Me

THƯ KÊU GỌI GIÚP ĐỠ QUỸ HỌC BỔNG - 2010

Hằng năm, vào cuối tháng 6, MTNCĐ lại gửi thư kêu gọi quý ân nhân đóng góp giúp quỹ Học Bổng. Quỹ học bổng sẽ được chuyển về Việt Nam vào tháng 7, và phát ra cho các em trước ngày tựu trường năm đến.

Thư cám ơn của các em học sinh nghèo nhận học bổng được gửi từ Việt Nam đến MTNCĐ theo từng đợt sau khi phát xong, mỗi đợt khoảng 50 lá thư. Mỗi khi nhận được một đợt thư cám ơn, chúng tôi đã đọc hết tất cả các lá thư. Có lần chúng tôi đã đọc từ đầu hôm đến 5 giờ sáng hôm sau, với đôi mắt đỏ hoe và hộp giấy napkin vơi đi hơn một nửa. Lần nào đọc thư các em chúng tôi cũng khóc theo dòng chữ kể những hoàn cảnh bế tắc thương đau. Vừa đọc vừa hình dung cảnh đời khốn khổ của các học sinh nghèo và gia đình các em, tôi đã trấn an nỗi xúc động trong lòng bằng sự nhiếp tâm và phát nguyện là sẽ luôn có mặt bên các em, để cùng các em bước thêm bước nữa. Khi đọc thư các em tôi luôn viết lại chi tiết những hoàn cảnh đặc biệt. Tôi liên lạc với thiện nguyện viên tại Việt Nam, nhờ họ tìm hiểu thêm và tìm cách giúp đỡ kịp thời.

Trong những chuyến đi công tác từ thiện tại Việt Nam tôi tìm đến thăm các trường hợp đáng quan tâm, có lúc tôi xin ở lại trong nhà các em vì tôi muốn biết những gì các em viết trong thư có đúng sự thật hay không. Đến chung sống và hiểu rõ nhiều sự thật đã làm nỗi tuyệt vọng, sợ hãi, cô đơn của các em tràn ngập vào tim của tôi. Tôi nghĩ trạng thái tiêu cực trong tôi lúc đó chỉ là một giai đoạn ngắn, vì không bao lâu tôi sẽ được trở lại đời sống hạnh phúc bình an của tôi. Nhưng với các em và gia đình này thì không, họ phải đối đầu với niềm đau thương này mỗi ngày trong đời sống của họ.

Có những lần tôi và các thiện nguyện viên ngạc nhiên trước những suy nghĩ vượt ngoài lứa tuổi của các em. Vào dịp Tết, tôi nhờ thầy Phúc giúp mời khoảng 10 em học sinh mồ côi từ Quảng Nam ra Huế cùng tôi ăn Tết. Tôi muốn dành cho các em những ngày Tết rất vui, rất đầy đủ về mọi mặt mà em chưa bao giờ được hưởng trước đây. Nhưng thật là bất ngờ, khi hầu hết các em đều từ chối và nói chỉ thích sống tại ngôi nhà của cha mẹ để lại để hương khói cho Cha Mẹ trong ba ngày Tết. Mời không được các em ra Huế nên tôi gửi tiền vào quê cho các em làm quà. Thầy Phúc đến nhà trao tiền thì các em không có ở nhà, có em đang đi phụ ông bà chăn trâu, làm ruộng, có em thì đang mót củi, hái cây làm chổi, mót rau đem đi chợ bán 3 ngày Tết.

MTNCĐ tặng học bổng cho học sinh nghèo trong nhiều năm qua. Sự thực số tiền chúng ta gửi đến các em mỗi đợt rất ít so với nhu cầu học tập, số tiền đó không thể nói là một “Học Bổng”.  Nhưng biết làm sao hơn, khi số học sinh cần giúp đỡ quá nhiều mà số tiền từng đợt quyên góp có giới hạn. Để giải quyết tình trạng này, chúng tôi chia tiền trong quỹ khẩn cấp có được ra phát đếu cho các em cần giúp, rồi tiếp tục xin tiền và phát tiếp. Tuy nhận ít tiền trong mỗi đợt nhưng có em nhận được nhiều đợt trong một năm. Chúng tôi phát tiền tùy theo hoàn cảnh khó khăn của từng em một, chia nhỏ tiền ra để gia đình chỉ dùng tiền lo cho việc học của các em, đưa một lần nhiều tiền gia đình sẽ dùng tiền vào các việc khác, khi các em cần đóng tiền học và mua sách vở gia đình lại không có tiền lo cho các em.

Chúng tôi mong được sự hưởng ứng của qúy vị trong chương trình này. Việc làm nhỏ bé của chúng ta hôm nay sẽ là tương lai tươi sáng của các em ngày mai.

Dưới đây là tình trạng của một em học sinh được bảo trợ, xin mời quý vị vào thăm. MTNCD chưa đưa lên mạn đầy đủ mọi trường hợp trong chương trình nầy, mong quý vị thông cảm.

Kính chúc vô lượng an lành đến với quý vị và gia đình

Tôn Nữ Diệu Liên

Chương trình học bổng của “ Mắt Thương Nhìn Cuộc Đời” thực hiện nhằm tạo điều kiện để các em được cắp sách đến trường. Đặc biệt tập trung những đối tượng có hoàn cảnh gia đình khó khăn. Ngoài số tiền được bảo trợ hàng năm cho học phí hoặc những chi dụng cần thiết cho học đường, chương trình còn tạo thêm những lần phát dụng cụ học tập hoặc áo quần cho các cháu thiếu thốn, tùy theo hoàn cảnh của từng học sinh. Chương trình sẽ tùy nghi giúp đỡ cho hợp với từng đối tượng. Chương trình đồng thời sẽ theo tình trạng yêu cầu bảo trợ của các Ân nhân để thực hiện. Dưới đây là một số chi tiết chung cho vấn đề bảo trợ các em:

I HỌC SINH TIỂU HỌC, TRUNG HỌC

1.Mỗi em học sinh, hoàn cảnh gia đình khó khăn, được nhận 50 USD (800,000 đồng VND).  Giúp em đóng tiền học phí đầu năm và mua dụng cụ học tập gồm sách giáo khoa, vở, viết và cặp táp.

2.Mỗi em học sinh, hoàn cảnh gia đình khó khăn, bố mẹ đang bị bệnh, được nhận 100 USD. (1,600,000 đồng VND). Giúp đóng học phí, một bộ sách giao khoa, 1 bộ đồng phục, dụng cụ học tập gồm vở, viết và cặp táp, và các khoản lệ phí của nhà trường suốt năm học..

3.Học bổng được giúp một lần hay vài lần, hoặc dài hạn cho đến ngày cácm em học xong Đại học đều do yêu cầu của ân nhân bảo trợ. Ân nhân cũng có thể hoãn lại sự giúp đỡ khi gặp khó khăn về tài chánh..

II SINH VIÊN ĐẠI HỌC

Chương trình bảo trợ 100 USD (1,600,000 đồng VND) đến 200 USD để giúp các em gặp khó khăn có thêm phương tiện chi dụng cho vấn đề học tập. Tùy theo yêu cầu của người bảo trợ, chương trình sẽ theo đó giúp đỡ cho hợp lý. Như chúng ta biết, chi dụng cho một sinh viên ở ngưỡng cửa đại học rất cao, đặc biệt là những sinh viên từ miền quê phải thuê phòng trọ ở lại trên các thành phố lớn, họ phải chi dụng rất nhiều loại tiền để được tiếp tục đến trường. Dưới đây là chi tiết chi dụng của các em sinh viên đang học đại học tại các trường ở thành phố Sài Gòn, Đà Nẵng, Huế, Vinh, Hà Nội vào năm 2003

1.Tiền ăn: từ $500,000 vnd đến 1,000,000 vnd mỗi tháng, tùy theo thành phố. Ở hai thành phố lớn Hà Nội và Sài Gòn vật giá cao hơn ở Huế từ 2 đến 3 lần

2.Tiền thuê phòng trọ: từ 150,000 - 250,000 mỗi tháng, 2 đến 4 học sinh thuê chung một phòng.

3.Tiền học phí: từ 2,000,000 đến 3,000,000 mỗi năm, tuỳ theo trường. Riêng Đại học Sư Phạm được miễn phí.

Trung bình mỗi học sinh Đại học mỗi năm phải có tiền chi dùng trong 10 tháng.

Tại Hà Nội và Sài Gòn chi phí tối thiểu cho một học sinh nghèo khoảng từ  1,000,000 vnd đến 2,000,000 vnd mỗi tháng.

Tại Vinh, Đà Nẵng và Huế chi phí tối thiểu cho một học sinh nghèo từ 800 vnd - 1,000,000 vnd mỗi tháng.

Các chi phí trên chưa tính khoảng tiền áo quần, di chuyển, bệnh tật và các yêu cầu của nhà trường
Đa số sinh viên trong hoàn cảnh khó khăn, khi đi học xa, các em phải đi dạy kèm để phụ thêm vào số tiền gia đình gửi cho. Việc làm “gia sư” này giúp các em biết được gia trị của đồng tiền, học cách hành xử để giử được công việc làm .. v… v.. Tất cả những kinh nghiệm nầy đều là những hạt giống tốt nuôi dưỡng cho các em đi vào đời, mặc dù cũng làm mất đi thì giờ và sức khỏe, ảnh hưởng đến việc học của các em rất nhiều.

 

NĂM HỌC MỚI VÀ NỖI LO CỦA NHỮNG GIA ĐÌNH NGHÈO

Tháng Tám hàng năm là phụ huynh học sinh (HS) bắt đầu chuẩn bị mua sách giáo khoa (SGK) và dụng cụ học tập cho con em, và ngày mùng 5 tháng Chín là khai trường. Bên cạnh niềm vui của con trẻ được tới trường là lòng trĩu nặng lo âu của phụ huynh.

Ngoài những thứ cần thiết phải có như SGK và dụng cụ học tập, nhiều trường còn đặt ra quy định HS phải có quần áo đồng phục, áo quần và giày thể dục; bảo hiểm y tế, vệ sinh phí, quỹ phụ huynh, nha khoa, giày dép, mũ nón, sổ liên lạc, phiếu xin phép và không biết bao nhiêu khoản đóng góp khác làm cho cha mẹ của HS nghèo phải lo chạy tiền đến mệt nhoài! Gia đình nghèo thường đông con, có nhà 3 đến 4 đứa đi học, thậm chí là 5 đứa cùng đi học! Các khoản phải chi cho năm học mới của một em HS là số tiền không nhỏ đối với tầng lớp bình dân, và là gánh nặng quá sức với những phụ huynh nghèo.

Nhưng có phụ huynh nào đành lòng để cho con em mình thất học khi bạn bè của con đều được cắp sách tới trường. Ai cũng mong con mình khỏe mạnh, ngoan ngoãn và học giỏi, trở thành người có ích cho xã hội. Nỗi khát khao của những gia đình nghèo lại càng cháy bỏng hơn, mong con em sau này giỏi giang, để thoát khỏi cảnh khốn khó. Có những phụ huynh cứ hàng năm bước vào năm học mới là người cứ ngẩn ngơ, phờ phạc vì chuyện học hành của con. Nhìn bảng kê những thứ mà con mình cần để đi học, có người xây xẩm mặt mày như muốn xỉu!

Hàng năm giá luôn tăng từ 5 – 10%, nhưng năm nay kinh tế thế giới đều trong bối cảnh lạm phát, suy thoái, nền kinh tế Việt Nam đang giai đoạn khó khăn, mức lạm phát tới tháng 8 hơn 20%, cao nhất Đông Nam Á. SGK và dụng cụ học tập cũng tăng giá như tất cả mọi hàng hóa khác.
Trong năm học này, thống kê giá SGK cho thấy: Lớp 1 hiện ở mức 40.800 đồng/bộ, lớp 2: 38.900 đồng/bộ, lớp 3: 42.300 đồng/bộ, lớp 4: 66.100 đồng/bộ, lớp 5: 67.200 đồng/bộ, lớp 6: 83.500 đồng/bộ, lớp 7: 97.000 đồng/bộ, lớp 8: 105.500 đồng/bộ, lớp 9: 102.700 đồng/bộ.

Đối với lớp 10: sách chương trình chuẩn (loại sách bắt buộc phải có theo chương trình của Bộ Giáo dục), chỉ cần mua loại này là đủ giá 88.900 đồng, sách chương trình nâng cao, sách có thêm bài tập cho các em muốn nâng cao trình độ, khả năng, dành cho con nhà giàu, giá 113.400 đồng, sách dùng chung 23.900 đồng. Lớp 11: sách chương trình chuẩn 92.800 đồng, sách chương trình nâng cao 118.400 đồng, sách dùng chung 21.400 đồng…

Vật giá từ đầu năm tới nay liên tục leo thang, lạm phát đang là nỗi lo của mọi người, SGK và dụng cụ học tập đều tăng giá. Do nguyên liệu giấy tăng cao, giá tập vở học sinh đã tăng lên khoảng 15 - 30%, thậm chí có loại tăng lên gấp đôi. Các loại bút viết chỉ tăng ở mức 5 - 10% nhưng bảng, thước kẻ, hộp bút… thì tăng lên từ 15 - 20%. Giá các loại cặp cũng tăng trong mức 10 -20%.

Các gia đình nghèo, nhà tranh vách nát ở thôn quê

Rời xa quê hương vào Nam sinh sống hầu mong có được công việc làm cho các con được tiếp tục đến trường

Trẻ con miền quê mong muốn được đến trường. Không đi đến trường các em bơ vơ lạc lỏng khi các bạn đều được đến trường đi học.

Ngoài giờ học các em đi bắt ốc hái rau để phụ bữa ăn trong gia đình.

Đối với những gia đình có từ 2 - 3 con cùng nhập học, nỗi lo về ngày khai giảng đang ám ảnh họ. Tiền đồng phục mắc hơn, năm ngoái khoảng 40.000 - 60.000 đồng/bộ thì này đã tăng lên khoảng 80.000 đồng/bộ cho hàng bình dân.

Thu nhập bình quân của một gia đình tầng lớp bình dân ở thàng phố lớn khoảng 1 – 2 triệu đồng/tháng; số tiền đó biến mất nhanh chóng khi phụ huynh đưa con đi mua sắm cho năm học mới. Nhiều người than thở thu nhập không đủ để mua sắm cho con chuẩn bị tựu trường. Chưa bước vào ngày nhập học nhưng họ biết chắc chắn sẽ phải khất lần tiền học phí của các con. Trong khi đó thu nhập của các hộ nghèo ở các tỉnh lẻ mỗi tháng chưa tới 1 triệu; vùng sâu vùng xa thì chỉ vài trăm nghìn một tháng. Có nơi nhà trường hay giáo viên chủ nhiệm thường nêu tên HS nợ tiền, làm các em rất xấu hổ với bạn bè. Không ít em hết năm học vẫn thiếu nợ!

Nhiều năm nay, cả ba đứa con chị Loan ở xã Sơn Kim 1, huyện Hương Sơn, Hà Tĩnh hầu như chưa được mặc một bộ đồ mới nào. Chị nói ở thành phố người ta còn nghĩ đến chuyện mua cặp loại này in hình này nọ; áo quần đồng phục…còn đối với chị thì chuyện đó không hề có trong ý nghĩ, bởi lo cho con có đủ SGK, áo quần đi học là đã quá sức rồi. Các con chị đều học bằng SGK cũ xin về. Gặp năm nào thay sách thì phải  bấm bụng mua sách mới cho con. Chị nói có khi người ta còn bắt mua sách bài tập và làm bài tập ngay trên sách, nên không thể dùng lại được nữa, quả là thêm khó khăn cho HS nghèo như con chị. Nhưng năm nay, chi phí lại tăng lên khi giá tập vở tăng. Năm trước, giá vở rẻ nhất là 2.000 đồng/cuốn thì năm nay đã tăng lên 4.000 đồng/cuốn. Vợ chồng chị đều là nông dân, hết mùa làm ruộng thì đi làm thuê, thu nhập hàng tháng phải tằn tiện mới đủ trang trải cho cuộc sống gia đình, nên việc cho ba đứa con đi học làm chị hụt hơi.

Học sinh nghèo thường dùng sách cũ của anh chị mình để lại hoặc mượn thư viện nhà trường. Khi kết thúc năm học, các em hoặc phụ huynh sẽ ngỏ lời xin các anh chị lớp trên ở trong xóm. Tuy nhiên các trường học bây giờ thư viện chỉ là hình thức và hoạt động không hiệu quả. Cô Nguyễn Thị Hà, hiệu trưởng trường Tiểu học Hưng Thông, Hưng Nguyên, Nghệ An cho biết: “Nhà trường vận động các em sau khi học xong thì tặng SGK cho thư viện nhà trường, để trường cho các em HS nghèo mượn. Nhưng hầu hết các em đều trao lại cho những HS lớp sau trong xóm. Nhiều phụ huynh ngay đầu năm học đã nhờ giáo viên chủ nhiệm liên hệ với nhà trường mượn sách cho con, nhưng nhà trường không đáp ứng được, vì thư viện không có sách”.

Những gia đình một đứa con đi học còn đỡ, khi hai hay ba đứa cùng đi học thì cha mẹ méo mặt khi đến mùa tựu trường. Chị Thành quê ở Nghi Hương, Cửa Lò, Nghệ An thường bán rau muống ở chợ, mỗi ngày kiếm được 20 - 30 nghìn, mà có ba đứa con cùng đi học, chị nói phải chạy rạc người mới lo đủ chi phí cho năm học mới.

HS còn phải đóng nhiều khoản như học phí; cở sở vật chất; tiền in đề kiểm tra, ấn phẩm - vệ sinh phí; hoạt động Thể dục Thể thao - Giáo dục thể chất; Bảo hiểm y tế; Bảo hiểm tai nạn; hội phí cha mẹ học sinh, học phí tăng cường tin học dao động trong khoảng 240.000 - 320.000 đồng, tùy từng khối lớp. Tiền bảo hiểm y tế năm nay tăng từ 60 nghìn lên 90 nghìn ở tất cả các trường.

“Giá cặp sách in màu và họa tiết sinh động như siêu nhân, búp bê Barbie giá từ gần 100.000 đến 200.000 đồng. Cặp siêu nhẹ phản quang Miti, trọng lượng chỉ khoảng 800gr - 1kg, trên dưới 70.000 đồng. HS nghèo chỉ mong có cái cặp đựng sách và dụng cụ học tập là tốt lắm rồi, không dám mơ nhưng loại cặp vừa nói, nhưng giá bèo cũng phải 50.000 đồng. Mua bộ sách lớp 10 giá 125.900 đồng và ba cuốn sách tham khảo, hết 240.000 đồng. So với năm ngoái giá chỉ 195.000 đồng. Còn chiếc ba lô năm trước tôi mua 98.000 đồng, nhưng năm nay phải 127.000 đồng. Năm trước tôi mang 500.000 đi mua đồ học cho hai đứa con đã gần đủ, nhưng năm nay mới mua mấy thứ linh tinh đã hết tiền”, một phụ huynh tôi gặp ở nhà sách Thành Vinh cho biết. Dù cha mẹ đã thắt lương buộc bụng, chắt chiu từng đồng, song đây là những mặt hàng thiết yếu, không mua thì không có để học.

Quần áo của HS nghèo thì anh chị để lại cho em mặc tiếp. Nhưng thường sau một năm học quần áo cũng bị rách mất rồi. Ở Thành phố, phụ huynh đặt may áo quần cho con hoặc mua của các công ty may sơ mi giá 75.000 đồng/cái, quần tây 90.000 đồng/cái, ít nhất phải may hai bộ. HS nghèo ở nông thôn thì chỉ mua đồ may sẵn bình dân ở chợ với giá khoảng 80 – 100 nghìn/bộ, tùy lứa tuổi và kích cỡ.. Riêng khoản quần áo cho một HS đã mất hơn 150 nghìn đồng. Những gia đình nghèo quanh năm chỉ kiếm đủ ăn thì không biết xoay đâu ra tiền để sắm quần áo và sách vở cho con. Chưa kể tiền trường và bao khoản tiền phụ thu khác.

Những gia đình giáo viên, công chức có mức thu nhập vừa đủ sống còn kêu hết sức khó khăn trong việc lo cho con đến trường, thì những gia đình nông dân nghèo, những người bán vé số, làm thuê sẽ phải bỏ học rất nhiều. Không biết bao nhiêu em đã phải nghỉ học vì gia cảnh khó khăn, và khi con cái thất học thì cha mẹ nào mà không đau lòng, và rồi tương lai các em sẽ đi về đâu!

Phan Đăng Hoè - 2008