|
 |
|
Hà Tĩnh Mình Thương
"Đừng để nhìn thấy 1 nụ cười rồi mới cười lại. Đừng đợi đến khi được yêu thương mới yêu thương lại. Đừng chờ đợi những gì bạn muốn mà hãy đi tìm kiếm chúng. Đừng từ chối nếu bạn vẫn còn cái để cho..."
Lời nhắn nhủ trên vẫn còn luôn có giá trị đối với mỗi một người trong chúng ta. Chứng thực tình cảnh bà con đang ngày đêm phải gồng mình chóng chọi với nhiều đợt giá lạnh bất thường nguy hại - cảnh đói rét đang song hành đầy đọa dân nghèo, nhất là nhiều cụ ông bà neo đơn sống trong những ngôi nhà tạm bợ tại các vùng thôn quê, những người tàn tật, các hộ gia đình đông con nghèo khổ họ đang thiếu từ cái chăn đắp ấm, từng kg nếp để gói bánh chưng xanh khi Tết đến Xuân về! đáp ứng lời kêu gọi khẩn thiết từ Hà Tĩnh, chị Diệu Liên tổ chức EOCRO - Mắt Thương Nhìn Cuộc Đời - đã vay mượn ký nợ tạm thời với những doanh nhân buôn bán quen biết tại Huế, ủy nhiệm cho những thiện nguyện viên Câu Lạc Bộ Tình Thương thuộc hội Nữ Sinh Đồng Khánh Huế - dẫn đầu là bác sĩ Quế và Chị Phương Hương chọn mua hàng và quyết tâm trao tặng quà đến tận tay đồng bào trước Tết Nguyên Đán.
Chúng tôi đã rất khẩn trương chuẩn bị trong 03 ngày từ việc mua - đóng hàng và liên lạc với các điểm để phân phát hàng cứu trợ gồm các xã: Kỳ Khang - thuộc Huyện Kỳ Anh, Thạch Lạc - thuộc Huyện Thạch Hà Lạc và Thạch Kim - thuộc Huyện Lộc Hà, qua anh Nguyễn Ngọc Mỹ lấy danh sách chi tiết 400 hộ neo đơn già yếu, tàn tật, đông con nghèo khổ. Sở dĩ chúng tôi có thể làm được với cường độ mau lẹ như thế là nhờ may mắn sống trong thời đại @...
Đúng 7h30 phút sáng ngày Chủ Nhật 23.01.2011 từ cố đô Huế, đoàn gồm 10 người kể cả 2 tài xế và xe chở hàng cứu trợ lên đường theo hướng bắc ra thẳng Tỉnh Hà Tĩnh với chiều dài trên 300 km nơi đó bà con dân nghèo đang nóng lòng chờ đợi! theo dự tính chúng tôi sẽ có mặt tại xã Kỳ Khang vào lúc 2h chiều cùng ngày nhưng chẳng may xe tải chở hàng tới Đèo Ngang bị xịt lốp buộc chúng tôi phải dừng lại chờ đợi gần 1h nên mãi tới 3h 30 phút chúng tôi mới tới được điểm như đã hẹn, Trong khi bà con đã phải chờ đợi chúng tôi trong tiết trời rất giá lạnh từ 1h 30 phút thật tội nghiệp cho bà con và hy vọng bà con hiểu cảm thông vì sự cố ngoài ý muốn !
Để đồng bào khỏi phải chờ lâu thêm nữa, khi xe tới nơi hết mọi thành viên trong đoàn không quản mệt nhọc, cùng ban điều hành và một số người dân có mặt đã mau chóng cùng bốc xếp nhanh gọn 100 phần quà, mỗi phần gồm có quân bình có 5kg nếp, hoặc 4kg tùy theo số khẩu, 1 cái chăn - một cái áo ấm - mũ len - tất - khăn len quàng, tổng trị giá mỗi xuất quà là: 300.000 Vnđ. Tuy đã được ban tổ chức bố trí ghế cho bà con ngồi ngoài trời nhưng càng về chiều thì trời vùng Kỳ Khang càng mưa to kèm gió thổi mạnh nên thời tiết rất lạnh, bởi thế chúng tôi mời bà con ngồi vây quanh chỗ nhận quà nơi có mái tôn che cho người dân đỡ lạnh! nhưng không vì thế mà bà con xổ đẩy hay chen lấn nhau để nhận quà mà trong trật tự theo danh sách đã ấn định trước cứ nghe ban điều hành gọi đến tên là theo lối tới nhận, vì thế 100 phần quà ở điểm đầu tiên xã Kỳ Khang đã kết thúc tốt đẹp vào lúc 4h15 phút chiều trong niềm hân hoan của bà con. Sau lộ trình dài, công việc cấp phát vừa xong đầy mệt mỏi nhưng tình yêu thương đã xua tan đi tất cả, chúng tôi cô Quế - chị Hương - anh Mỹ và ban điều hành đã tới thăm hỏi ủy lạo một số người có hoàn cảnh đặc biệt như cố Nguyễn Thiệp trên 100 tuổi sống một mình trong túp lều giữa đồng vắng, tuổi đã già nhưng Cố vẫn khá minh mẫn, Cố cho biết con cháu đã lớn khôn nay ra ở riêng hết cả. Mấy đứa nó cũng lo kiếm miếng ăn từng ngày cho gia đình vô vàn khó khăn nên việc chu cấp nuôi sống mẹ, bà cũng không dễ dàng chi cả, ai cho được miếng nào dùng từng đó! Tạm biệt Cố, chúng tôi lại men theo lối mòn giữa cánh đồng, trời lại mưa nặng hạt hơn, gió thổi mạnh nên lối mòn càng thêm lầy lội và rất trơn mất gần 15 phút chúng tôi mới tới được nhà chị Đường ở cách đó không xa, một mình chị sống trong túp lều nhỏ đìu hiu, tuổi đời chỉ có trên 50 nhưng cuộc sống lam lũ, cơ cực đã làm cho thân hình Chị tiều tụy lắm! khuôn mặt hóc hác và già hơn so với tuổi đời của chính Chị! sau chị Đường chúng tôi đã cố gắng tới thăm thêm được cố Lĩnh, chị Thủy tàn tật có hoàn cảnh cơ cực! cố Lĩnh bị cụt một chân từ lâu tuy thế vẫn đang có được căn nhà tạn che nắng che mưa... còn chị Nguyễn Thị Thủy trong lúc đi chợ bằng xe đạp đã bị ôtô cán nát chân phải, tai nạn ấy đã hầu như đẩy Chị vào ngõ cụt cuộc đời! sau nhiều tháng ngày đau khổ bi quan khi nghĩ về tương lai mù tối của mình... nhưng với nghị lực phi thường Chị vươn lên sống! nay hai mẹ con đang ở nhờ trong nhà của hàng xóm, bán quầy tạp hóa nhỏ lẽ kiếm gạo nuôi nhau, Chị cũng cho biết sau nhiều lần viết đơn kêu xin nay đã có được miếng đất trong làng nhưng vẫn không thể có tiền xây mái nhà tạm nhỏ để mẹ con có chổ nương thân ! Kết thúc điểm phát quà đi thăm bà con ở vùng Kỳ Khang, sau một đêm nghĩ ngơi tại đây, sáng sớm ngày 24.01 chúng tôi lại tiếp tục lên đường tới vũng Biển ngang xã Thạch Lạc cách xã Kỳ Khang 45 km về phía bắc, đây là vùng đang gặp thiếu thốn về mọi mặt nhưng ít tổ chức từ thiện lưu tâm tới! bởi một lẽ hầu như mọi tổ chức, cá nhân cứu trợ dành cho tỉnh Hà Tĩnh dịp 2 trận mưa lũ lịch sử tháng 10 năm 2010 vừa qua điều đổ dồn liên tiếp cho các xã, các điểm rốn lũ mà thôi! trong khi thực trạng của bà con vùng cửa biển, bãi ngang đang gặp cảnh "Lũ Lụt Trên Cạn" đói rét bức thiết lắm! gần 2 tháng nay biển động liên miên, trời mưa giá lạnh thuyền bè lớn nhỏ không thể ra khơi đánh cá, mùa biển thất thu nhiều tháng trời, vì vậy nhiều cụ già neo đơn, gia đình đông con gặp vô vàn khó khăn: Họ thiếu ăn, thiếu mặc, thiếu chăn đắp ấm, nhiều gia đình với một đoàn con nheo nhóc chỉ được 1 cái chăn đắp mỏng, nhiều người tâm sự khi bà con hàng xóm tổ chức đám cưới cho con cũng không thể tới chung vui vì trong gia đình không biết kiếm đâu ra mấy chục ngàn vnđ để tới chia sẽ niềm vui với họ nên đành làm thinh đi trốn vậy... !
Vì thế đoàn cứu trợ tới bà con hân hoan mừng rở lắm! điểm phát quà là xã Thạch Lạc nhưng những người, những hộ nghèo khổ được cứu xét từ rất nhiều xã khác như là Thạch Trị - Thạch Đỉnh - Thạch Bàn -Thạch Hải, họ ở cách xa điểm phát có nơi lên tới 25 km, khi chúng tôi tới bà con đã chờ từ hàng giờ trước, vì thời tiết quá giá lạnh để cho bà con về sớm hơn sau lời chào thăm, giới thiệu sơ bộ ngắn gọn của Chị Hương cùng bà con hiện diện cũng như về món quà cứu trợ bởi tổ chức EOC do anh chị Minh và Diệu Liên điều hành, chúng tôi đã bắt tay vào công việc gọi tên các gia đình được nhận quà, theo hàng lối lên nhận những phần quà vì điểm phát quà này nằm heo hút giữa rừng phi lau gió thổi mạnh nên ban tổ chức đã phải đốt bếp lửa khá lớn đặt giữa cho bà con cùng đoàn cứu trợ có thêm hơi ấm, bớt phần giá lạnh hơn! trong trật tự vui tươi ấm cúng 300 suất quà chính của 2 điểm và 40 phần quà phát sinh tại Thạch Lạc, Huyện Thạch Hà & Thạch Kim, Huyện Lộc Hà đã được thực hiện một cách rất nhanh chóng, chỉ mất trong 2 giờ, những phần quà nặng ấm tình người của quý vị ân nhân hảo tâm xa gần chung tay đóng góp đã được trao gửi tận tay, đúng người, đúng hoàn cảnh bởi trước đó đã được chuẩn bị rất chu đoán kỹ lươ|ng từ họp bàn xét hoàn cảnh ưu tiên từ các tổ liên gia thông qua nhóm trưởng... Khi chuyến xe cứu trợ quay trở lại Huế, kết thúc tốt đẹp đợt cứu trợ cũng là lúc Tết cổ truyền dân tộc, xuân Tân Mão đang về gần, trong lòng mỗi chúng tôi vui mừng và hy vọng với những phần quà chứa chan tình người đã kịp đến với những mãnh đời cơ cực, túng thiếu tại Hà Tĩnh phần nào đó làm vơi bớt cảnh người già yếu thôi co ro vì thiếu đồ đắp ấm, để ngày xuân về có cân nếp, trẻ em có tấm áo ấm mới đi khoe xóm làng, có tấm bánh chưng xanh đặt lên bàn thờ kính nhớ ông bà tổ tiên, để gia đình nghèo thấy được rằng Tết đang về và ấm lòng hơn ngày thường và
"Để bớt phận nghèo đi lang thang Nhăn nheo hy vọng, số mạng hèn Mảnh tình còm cõi lết dương gian Hơi thở mùa xuân, tới rộn ràng Để tuổi đời luôn căng nhựa sống Khoe mãi Tân xuân đẹp nắng hồng "
Hà Tĩnh chiều ngày 24.02.2011 Anthony Nguyễn Ngọc Bảo Mỹ
|